Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

Huỳnh thục vy


Thư Huỳnh Thục Vy gởi chồng

Anh ơi,
Em xin lỗi anh.
Em biết rằng em đã làm nhiều người lo lắng cho em, em có lỗi với gia đình và tất cả những người yêu mến em.Từ hôm đi biểu tình bị bắt về công an phường Cô Giang, quận 1 đến lúc lại bị bắt ở Công an phường Tân Quy, quận 7 (Sài Gòn), rồi bị đưa về Quảng Nam em hiểu rằng có nhiều người đã vì thương yêu em mà mất ăn mất ngủ, đặc biệt là những người trong gia đình mình. Những tình cảm đó, những mối ưu tư đó của cô chú bác và bạn bè em không biết cuộc đời mình có dịp để đền đáp hay không?

Ảnh Facebook Huỳnh Thục Vy
Nhưng nếu có ai đó em phải xin lỗi trước tiên thì đó là anh. Ba và các cô lo cho em nhưng mọi người đã có nhiều kinh nghiệm khổ đau từ hai mươi năm về trước, khi ba em bị bắt; nên mọi người dễ hiểu và dễ chấp nhận. Còn anh, anh chưa từng đối mặt với cảnh huống như thế. Em xin lỗi anh.
Hôm ngày 1 tháng 7 chúng ta bị đạp, bị nắm tóc lôi lên xe khi tập trung biểu tình ở công viên 30-4, cùng với Minh Đức và Hiếu, anh bị đánh rất nhiều; anh đã hét to: “Các anh có phải người Việt Namkhông?” “Hoàng Sa- Trường Sa- Việt Nam” trong nước mắt. Em biết từ giây phút đó, anh đã rất hụt hẫng và lần đầu tiên trong đời, tự tâm can, anh đã cảm nhận sống động về sự nhỏ bé, yếu đuối của người dân Việt Nam chúng ta trong chế độ độc tài, cũng như sự tàn ác của công an Cộng sản và sự bất công tột độ trong thể chế này.
Từ trưa ngày 4 tháng 7, sau khi em làm việc với công an phường Tân Quy xong thì em bị giằng khỏi tay anh, bị xô lên xe, chở đi mất tích cho đến khi ngồi viết những dòng này, mình vẫn chưa được gặp nhau vì anh còn ở trong Sài Gòn. Hình ảnh cuối cùng mà em nhìn thấy khi rời khỏi đồn công an phường Tân Quy, Sài Gòn trong tức tưởi là khi anh khóc và nói: “Các anh bắt vợ tôi đi dâu? Các anh định làm gì vợ tôi?”.Khuôn mặt anh thất sắc, xám ngắt và nước mắt chảy ròng. Em có thể cảm nhận rõ nỗi đau khổ mà anh phải chịu đựng, cả con người anh lúc đó là một khối khổ đau.
Em xin lỗi anh, anh ơi…
Cho tới hơn 9h tối ngày 5 tháng 7 (34 giờ đồng hồ sau khi bị bắt ở Tân Quy) em bị an ninh tỉnh Quảng Nam bỏ giữa đường trong đêm tối, phải đi bộ về nhà. Em đã mất tất cả chút tự do còn lại của mình, em đã bị thẩm vấn liên tục, bị đói khát, bị khủng bố tâm lý, nhưng người mà em lo nghĩ nhiều nhất vẫn là anh. Anh đã từng nói với em rằng: “Em là tất cả hạnh phúc mà anh có trong cuộc đời này. Không có em, anh không còn gì cả”. Em hiểu anh cần có em biết bao! Em cũng biết mấy hôm nay anh như người mất hồn khi bị nhiều đe dọa từ những “kẻ lạ mặt côn đồ” rằng chuyến này Huỳnh Thục Vy sẽ hết đời. Tất cả những đau đớn đó, em thấu hiểu cả và …em xin lỗi anh.
Nhưng anh ơi, không có gì trên đời này mà không có nguyên nhân-kết quả và chúng ta biết rằng vạn vật tồn tại trong mối quan hệ tương tác. Nỗi sợ hãi của em đã giảm đi rất nhiều khi em nghĩ về nguyên lý đó. Với mỗi hành động mà chúng ta thực hiện, không sớm thì muộn chúng ta sẽ nhận lãnh phản lực của nó; vì thế chúng ta phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về hậu quả của hành động do mình gây ra. Những người cộng sản biết rõ điều đó anh ạ.
Dù bị khủng bố tinh thần và mệt mỏi về thể xác; nhưng anh ơi, niềm tin của em , sự khao khát của em đối với tự do vẫn là cả một nỗi niềm to lớn không dứt. Anh hiểu em mà, phải không anh? Em là đứa không chịu nổi những sự lố bịch, những bất công và sự “chướng tai gai mắt”. Đối với những thứ đó, dù biết mình chỉ là một cá nhân nhỏ bé và bất toàn, em luôn muốn san phẳng chúng đi.
Ngồi trong đồn công an nhìn ra ô cửa kính, từ đáy lòng mình em đã tưởng nhớ và tri ân bao thế hệ người đã vì Việt Nam này mà lãnh nhận đau khổ, tù đày, thậm chí là cái chết. Dù bị thẩm vấn liên tục, em vẫn cố tạo cho mình những giây phút nghĩ ngơi bằng cách không trả lời những câu hỏi cá nhân hoặc nhưng câu hỏi liên quan đến bạn bè. Chỉ những gì người ta đã biết bằng cách rình rập, nghe lén điện thoại… thì em mới kể cho họ nghe. Những lúc em ngồi nhắm mắt, im lặng và hít thở sâu, em nghĩ rất nhiều về cuộc đấu tranh hôm nay, và em nhớ đến một người anh hùng trong lịch sử : Phó Đức Chính. Ông đã bị thực dân Pháp đưa lên máy chém khi mới 23 tuổi. Nhắc đến ông, chúng ta tự nhiên sẽ thấy bình an hơn, vì những đau khổ mà chúng ta đang chịu đựng làm sao có thể so sánh với sự hy sinh tính mạng của một người đang tuổi xuân xanh?
Không thể so sánh cuộc đấu tranh chống Pháp và cuộc đấu tranh hiện nay, nhưng nhìn vào lịch sử, chúng ta biết rằng “Freedom is not free”, phải không anh? Mọi thứ đều có cái giá của nó. Những ai hy sinh vì điều tốt đẹp, sẽ nhận được hoa quả tốt tươi. Nhưng ai hành động tàn ác, hy sinh nhân tính để bảo vệ quyền lợi của mình, sẽ nhận lấy những điều tồi tệ do chính mình tạo ra. Đó chính là Công lý anh ạ.
Vì vậy, anh ơi, anh đừng lo lắng, đừng đau khổ. Anh phải mạnh mẽ lên. Chúng ta phải mạnh mẽ lên. Mọi khó khăn còn chưa kết thúc, nhưng chúng ta cũng không đầu hàng.
Em biết rằng chỉ mới có năm ngày nhưng ông chồng 64 kg của em bây giờ đã gầy nhom. Em sẽ bồi dưỡng cho anh. Em sẽ dùng cả cuộc đời này để thương yêu anh, cũng như chúng ta sẽ dùng cả cuộc đời này để yêu thương đất nước này.
Nhiều cô chú bác, anh chị em tuy không ở bên chúng ta nhưng họ luôn giúp đỡ và ủng hộ chúng ta. Dù bị  an ninh cộng sản tịch thu nhiều thứ mà anh chị em trong gia đình chúng ta đã nhịn ăn nhịn mặt để mua như: hai điện thoại di động, hai laptop; cho đến giờ chúng ta vẫn được bình an vì có mọi người. Chúng ta phải ghi nhớ ân tình đó, anh nhé.
Anh ơi, anh cố gắng lên. Chúng ta còn một lễ cưới phải lo thu xếp. Cả anh và em hãy cùng cầu nguyện nhé. Em tin chúng ta sẽ được bình an, hạnh phúc.
Em đang ở quê  chờ anh. Hãy tha lỗi cho em vì đã làm anh phải lo lắng quá nhiều. Em yêu anh.
Vợ của anh
Huỳnh Thục Vy
Tam Kỳ ngày 6 tháng 7 năm 2012

20 Cồn Đồ Truy Sát Người Dân Văn Giang - Hưng Yên

Có ít nhất 3 người phải nhập viện trong tình trạng bị thương nặng trong vụ việc gần 20 tên côn đồ hung hãn ngang nhiên mang theo gậy gộc, hung khí vào khu đuổi đánh hành hung người dân trong chiều 12/7, tại thôn 1, xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, Hưng Yên.
3 nạn nhân bị côn đồ hành hung đã đưa vào Bệnh viện đa khoa Sông Hồng (xã Đa Tốn, Huyện Gia Lâm, Hà Nội) cấp cứu rồi chuyển tiếp lên Bệnh viện Việt Đức được xác định là ông Đàm Văn Đồng (52 tuổi), ông Đàm Văn Nghiệp (54 tuổi) và cụ ông Lê Thạch Bàn (73 tuổi).
Theo các bác sĩ, các nạn nhân nhập viện trong tình trạng trên cơ thể dính nhiều vết thương nặng ở vùng đầu, vùng chân, tay có nhiều vết sưng tím.
Sau khi ông Đồng được các bác sĩ khâu 10 mũi, ông Nghiệp khâu 19 mũi ở vùng đầu, tình trạng sức khỏe cũng đã dần bình phục trở lại và và hiện cả hai trường hợp này đã xin về điều trị tại nhà.
Riêng cụ Bàn, do tuổi cao sức yếu, lại bị chấn thương nặng nên vẫn phải tiếp tục điều trị tại bệnh viện.
Côn đồ vào xóm hành hung người dân
Ông Đàm Văn Đồng kể lại: Sáng 12/7 ông và một số người dân trong xã có buổi làm việc với Bộ Tài nguyên Môi trường và Trung ương Hội Nông dân Việt Nam về những vấn đề liên quan đến việc thu hồi đất nông nghiệp của bà con chưa nhận tiền đền bù. Tuy nhiên, không nhận được thông tin gì, đành quay về. 

Ông Nghiệp nhập viện với nhiều vết thương ở vùng đầu- ảnh Anh Tuấn

Đến chiều cùng ngày, ông cùng 5 người dân trong thôn có tới khu cánh đồng Cầu Vai để xem hoạt động xây dựng của một dự án thì bất ngờ bị nhóm thanh niên lạ mặt hung hãn cầm theo gậy gộc đe dọa rồi đuổi đánh.
Thấy vậy, ông Đồng cùng 5 người còn lại tháo chạy vào trong làng nhưng nhóm thanh niên truy đuổi ráo riết để hành hung tận trong nhà dân.
Anh Đàm Văn Nghiệp đã bị 3 thanh niên cầm gậy gộc đánh tới tấp. Bất ngờ bị đánh, anh Đồng và anh Nghiệp đã chống trả lại nhóm côn đồ lạ mặt. Vì bị thương nặng, toàn thân nhiều vết sưng tím nên đã cố gắng bỏ chạy và hô hoán kêu cứu dân làng.
Chưa dừng lại ở đó, nhóm côn đồ gọi thêm khoảng gần hai chục người làm náo loạn làng quê.
Nghe tiếng hô hoán, kêu cứu, cụ Lê Thạch Bàn (73 tuổi) từ trong nhà chạy ra xem tình hình thế nào cũng bị nhóm đối tượng này dùng gậy tấn công, đuổi đánh. Cụ Bàn hoảng hốt chạy vào tận buồng nhà ông Khánh ẩn náu cũng bị mấy đối tượng xông vào đánh tới tấp. 

Tại hiện trường, người dân thu giữ  được nhiều gậy gộc, vỏ chai bia mà nhóm người lạ mặt vứt lại - ảnh Anh Tuấn

Cụ chạy ra sân thì lại bị chặn đường đánh đến gục ngã. Thấy cụ bị thương nặng thì bọn chúng mới bỏ lại hung khí và tháo chạy. Ông Khánh vào can ngăn cũng bị đánh chấn thương ở bả vai.
Tại hiện trường, người dân thu được nhiều gậy gộc, vỏ chai bia mà nhóm người lạ mặt vứt lại sau khi ngang nhiên vào làng hành hung người dân.
Sẽ xử lí các đối tượng vi phạm
Theo ông Đàm Văn Đồng, đây không phải là lần đầu tiên người dân bị nhóm người lạ mặt hành hung mặc dù không có mâu thuẫn hay thù oán với ai.

Trưởng Công an huyện Văn Giang cho hay sẽ điều tra, xử lí nghiêm các đối tượng vi phạm- ảnh Anh Tuấn

Ông nghi ngờ rằng, mình bị đánh có liên quan đến sự việc đưa đơn kiện trong vụ cưỡng chế đất đai ở Văn Giang vừa qua.
Trước đây, năm 2009, cụ Lê Thạch Bàn cũng đã bị gần 20 người lạ mặt đã xông vào nhà đe dọa và dùng bình xịt hơi cay tấn công.
Vụ việc lần này xảy ra khiến nhiều người dân trong khu vực vô cùng hoang mang và sợ hãi.
Trao đổi với PV, ông Phạm Phú Chù, Trưởng thôn 1 xã Xuân Quan cho biết, trước khi xảy ra sự việc trên, người dân trong thôn nhiều lần bị các đối tượng lạ mặt hung hãn vào khu dân cư, hành hung người dân giữa ban ngày nhưng đến nay vẫn chưa xác định được các đối tượng gây rối.
Liên quan đến vụ việc này, chiều ngày 13/7, PV đã có cuộc trao đổi với Trưởng Công an H.Văn Giang, đại tá Ngô Văn Phương cho biết: “Ngay sau khi nhận được tin báo, Công an huyện Văn Giang đã xác minh sự việc xảy ra vào chiều ngày 12/7 và đã lập biên bản hiện trường vụ việc, tiến hành lấy lời khai và tiếp tục điều tra, làm rõ".

Hiện tại Công an huyện Văn Giang đã trình báo lên Công an tỉnh Hưng Yên để vào cuộc điều tra, sẽ xử lý nghiêm các đối tượng vi phạm”.